BỘ CỒNG

– Chất liệu: Đồng.
– Màu sắc: Xám đen.
– Kỹ thuật chế tác: Đúc thủ công.
– Địa điểm và thời gian sưu tầm: Huyện Di Linh, tỉnh Lâm Đồng; năm 2013.

Thông tin hiện vật

Cồng chiêng là nét văn hoá đặc trưng, đầy sức quyến rũ và hấp dẫn của vùng đất Tây Nguyên nói chung và người Cơ Ho ở Lâm Đồng nói riêng. Cồng chiêng gắn bó mật thiết với cuộc sống, là tiếng nói của tâm linh, tâm hồn con người, diễn tả niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống, lao động và sinh hoạt hàng ngày của họ. Tiếng cồng chiêng bên ánh lửa mùa lễ hội đã trở thành một nét văn hóa riêng của cộng đồng các dân tộc thiểu số Tây Nguyên.

Cồng và chiêng có hình dáng tương đối giống nhau. Để phân biệt, người Cơ Ho ở Lâm Đồng gọi Chiêng là “Chiang”, thường có kích thước nhỏ và không có núm; Cồng gọi là “Kuong”, thường có kích thước lớn hơn và có núm.

Bộ cồng này gồm có 3 chiếc. Mỗi chiếc cồng có 3 bộ phận: núm, mặt và thành cồng. Núm nằm ở chính giữa mặt cồng, được làm vồng lên theo hình bán cầu, đây là vị trí dùng để gõ, tạo ra âm thanh vang, ngân dài và có độ rung. Mặt cồng là mặt phẳng vòng tròn xung quanh núm, đây là bộ phận quyết định âm thanh như độ cao, sự tròn tiếng, đầy tiếng và độ vang. Thành cồng là phần nối liền với mặt cồng, tạo thành một bản rộng bao quanh và bẻ khum vào trong. Cồng được đánh bằng dùi, tác động trực tiếp vào phần chóp núm. Khi tấu nhạc, cồng có thể được treo lên dàn, dùng một tay giữ dây và một tay đánh, hoặc cồng được úp vào hai đầu gối người chơi.

Không gian văn hóa cồng chiêng Tây Nguyên được UNESCO công nhận là Kiệt tác truyền khẩu và Di sản văn hóa phi vật thể của nhân loại vào năm 2005, sau được chuyển sang danh sách Di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại vào năm 2008.

Danh mục: ,